Phùng Chiêm đứng thẳng người, ánh mắt hơi đờ đẫn, đem kế minh tu sạn đạo, ám độ trần thương của Trương Hạc Minh thuật lại một lượt.
Đoàn xe giả bạc dùng để thu hút phản quân, còn Trương huyện lệnh thì bí mật áp tải bạc thật đi đường thủy. Nào ngờ giờ đây Trương Hạc Minh đột tử, số bạc thật cũng chẳng biết đã thất lạc nơi đâu.
“Hoang đường!”
Diêm Văn Lục nghe xong, sắc mặt trầm hẳn xuống, lập tức đứng phắt dậy: “Hiện nay phản tặc hoành hành, tình thế đã sớm không còn như trước. Nếu các ngươi báo lên quận trung từ sớm, quận nha tự sẽ cân nhắc phái binh hộ tống, sao lại đến nông nỗi này?”




